Thu không anh

12-08-2017, đăng bởi jemahz , được xem 152 lần

Vy nhấn nút delete. Vy chẳng muốn, à không, phải là Vy cố không muốn liên quan tới anh thêm một giây phút nào nữa...

Chẳng biết tại gió thu se lạnh, hay mơn man tháng 9 làm lòng nó hanh hao...cô bé con lơ đãng ném ánh nhìn của mình qua khung cửa sổ.

Tháng 9 - cuối thu, khi gió ngoài đường bắt đầu mạnh mẽ hơn những đợt cuối, khi trong cái tiết trời bắt đầu thấy lạnh lạnh, là lúc mà lòng người dễ chùng chình, nghĩ vẩn vơ.

Hai năm trước, Vy gặp anh trong cái sự đầy-duyên-số: chả là, khi cô sinh viên năm nhất đang yểu xỉu với chiếc xe đạp bị tuột xích thì anh lướt qua, vô tình để cái móc sắt trên xe vướng vào áo cô, làm xổ mất một đoạn len dài. Cái ấm ức của một cô gái ngoại tỉnh như kiểu bị cái bon chen của thành phố bắt nạt, cô tủi thân bật khóc nức nở.

- Anh giúp em nhé.

Cái giật mình của cô làm anh lúng túng. Mặt anh đỏ lựng, cô cũng chẳng dám nhìn thẳng vào anh, chỉ lí nhí:

- Dạ, xe em bị tuột xích.

Anh nhấc bổng cái xe đạp của Vy lên vỉa hè, khi xe đạp quay tròn được những vòng đều đặn, cũng là lúc tay anh bám đen màu của nhớt cũ. Vy bỏ cái cardigan của mình chìa ra đưa anh:

- Anh xài tạm, đằng nào nó cũng rách.

Vy cúi đầu cảm ơn anh rồi lên xe đi mất, để lại mình anh ngẩn ngơ với cái cardigan hồng và một câu chuyện còn bỏ lửng.

Anh giúp Vy sửa xe

 Cái khoảng thời gian đầu của Vy ở thành phố thật lắm khó chịu, vì người bắc sống khác với người nam kha khá thứ nhưng rồi với cái bản ngã mạnh mẽ và nhanh nhạy, cô dần dà bắt nhịp được với cuộc sống, quen được với cái xô bồ và chen chúc nơi thị thành.

Những hoạt động của Hội sinh viên trong trường đại học làm Vy trở nên bận rộn hơn với cuộc sống, Vy được giao trọng trách liên hệ báo chí cho các chương trình của Hội. Và rồi trong đêm chung kết của một cuộc thi hát do hội sinh viên tổ chức, Vy gặp anh - phóng viên báo mà Vy liên hệ.

Thoạt đầu, khi mới thấy anh, Vy đã ngờ ngợ, nhưng mải mê với công việc sắp xếp chỗ và đón tiếp các báo, Vy quên bẵng đi mất. Chương trình kết thúc, khi dọn dẹp các thứ xong xuôi, Vy sắp xếp đồ tiến về bãi gửi xe của trường.

- Chào em.

Vy giật mình, quay ra nhìn anh.

- Àh vâng, cảm ơn anh đã đến đưa tin về chương trình của bọn em, hi vọng sẽ được hợp tác với quý báo trong những lần tới ạ.

Anh bật cười khanh khách, nắm lấy tay Vy:

- Em quên anh rồi hả cô bé áo len hồng?

Vy ngớ người, ngơ ngác:

- Hôm xe đạp em bị tuột xích ấy.

- À - Vy reo lên rồi nhìn thẳng vào anh - sao hay trùng hợp vậy ạ?

- Là duyên số đó em. - anh nháy mắt và mỉm cười với Vy.

Chẳng biết có phải vì còn ảo ảnh bởi ánh đèn sân khấu không, nhưng hình như Vy thấy nụ cười của anh lấp lánh. Anh đi cùng Vy về nhà, và những câu chuyện cứ thế nối tiếp nhau trên một quãng đường dài.

họ tình cờ gặp nhau

 - Anh đói quá, mình đi ăn nhé.

- Không em mệt lắm, chẳng dậy nổi đâu.

- Chuẩn bị đi, 5 phút nữa anh tới bế em dậy.

Anh lúc nào cũng vậy, cứ tự đề nghị, tự hành động và ép buộc Vy phải tự nguyện làm theo nhưng mà, chưa bao giờ Vy thấy khó chịu vì điều đó. Với Vy, anh là điều không thể biến mất khỏi cuộc sống này. Không phải bởi anh và Vy cùng làm người miền Nam mà anh quá tốt, quá ần cần, mà quan trọng là bởi anh luôn xuất hiện bên Vy đúng lúc.

Chủ nhật nào, sau khi đi chụp với hội nhiếp ảnh về, anh cũng ghé qua đón Vy đi dạo linh tinh. Hội của anh hay chụp mẫu, toàn những cô gái chân dài, sexy với những shoot hình gợi cảm. Vy nhiều lúc cũng ghen lắm, nhưng nghĩ lại, anh và cô đã chính thức có gì đâu...nên lại thôi. Có lần, Vy bảo anh, nửa đùa nửa thật: "bữa nào để em làm mod cho bọn anh nha"

- Thôi cho anh xin, anh không thích em như thế đâu, bao nhiêu thằng nhòm vào - Anh lắc đầu.

- Thế càng hot chứ sao - Vy bĩu môi thách thức.

- Anh nói không được là không được, anh chỉ thích chụp em đời thường thế này thôi.

Nói rồi anh đưa máy lên chụp Vy. Vy nhìn anh cười đầy thích thú.

***

- Em ơi, ghé qua Zodi lấy giùm anh cái máy với, anh chuẩn bị đi có việc không tiện mang theo.

Vy vội phóng xe lên chỗ anh. Đúng cái tầm tắc đường, xe cô không nhích nổi một tí nào suốt 20 phút, đánh liều, cô quay xe rẽ vào đường một chiều.

- Anh ơi, em bị cảnh sát tóm rồi...em không mang giấy tờ - cô mếu máo gọi cho anh.

Và đến lượt anh hộc tốc phi xe đến chỗ cô. Anh cốc đầu cô một cái rõ đau:

- Đồ ngố này, em làm anh tức chết mất.

Vy xịu mặt:

- E xin lỗi, đưa máy cho em, anh đi việc của anh đi không muộn.

- Việc gì giờ này nữa chứ, em làm anh lỡ hết kế hoạch rồi. Thôi đi ăn với anh.

- Làm mất công em.

- Gì chứ, muốn ăn một cốc nữa àh - Anh nhăn mặt.

Vy lè lưỡi, cười đầy tinh nghịch.

Bọn bạn Vy cứ khăng khăng là anh yêu Vy rồi, Vy ngẫm thấy cũng đúng, đâu dễ để một người đàn ông như anh phải bỏ công bỏ việc mà quan tâm Vy đến vậy, mà thật ra Vy cũng bình thường thôi: chả xinh đẹp hay giỏi giang gì. Cứ thế,Vy tự gieo trong lòng vào một niềm tin.

"Mình yêu nhau anh nhé".

Vy type chậm rãi từng chữ một, rồi lại vội xóa đi. Cứ thế, chẳng biết cái dòng ấy được viết và xóa bao nhiêu lần.

"Buzzz"

- Đang làm gì vậy em gái? :D

Vy giật mình:

- Ai em gái anh vậy? :-"

- Lắm chuyện, anh bảo, mai mình đi ăn pizza kỉ niệm đi.

- Kỉ niệm gì? - Vy ngơ ngác.

- Kỉ niệm 1 năm ngày em bị tuột xích =))

- Giời ạ, nhạt vậy - Vy cười đầy thích thú.

- Ừh vì nó nhạt nên phải ăn pizza cho nó mặn. ;)) Thế nhé, mai anh qua đón.

Vy mỉm cười và quên bẵng mất cái dòng chữ vừa type.

Cô lái xe dọc con đường Láng, miệng không thôi lẩm nhẩm hát, mấy người qua đường nhìn Vy đầy tò mò, mặc kệ, cô đang yêu đời mà. Cô hình dung ra đủ thứ hay ho cho một buổi tối lãng mạn. Kỉ niệm một năm gặp nhau, có khi nào... Vy chẳng dám nghĩ tiếp vì nó quá đỗi hạnh phúc với cô lúc này...

cô hạnh phúc

Vy ngắm đi ngắm lại mình trong gương và quyết định chọn váy màu hồng neon kèm với áo sơ mi trắng. Hí hoáy tết tóc các kiểu, trông Vy như một tiểu thư thực sự. Cô hồi hộp đợi đến giờ anh xuất hiện.

Anh vẫn chỉn chu như mọi ngày, vẫn áo sơ mi nhưng lần này được mặc kèm với một chiếc cardigan mỏng. Vy khá thích thú với sự hợp gout của anh và cô, tự Vy cảm thấy hai người thật đẹp đôi và hôm nay sẽ có cơ số người phải trầm trồ đầy ghen tị.

Anh chọn một nhà hàng pizza trên khu phố cổ, khá yên tĩnh và lịch sự. Họ ôn lại từ những ngày đầu gặp nhau. Niềm vui của anh và sự hạnh phúc của cô vỡ òa, quyện lấy cái ánh vàng neon từ những chùm đèn. Quán hôm nay khá vắng, cảm giác toàn bộ không gian và thời gian đang đọng lại để dành cho cô và anh một khoảng riêng tư khá lãng mạn.

- Trả em này - Anh đẩy gói quà về phía Vy.

Vy chậm rãi mở quà,

- Đừng bảo em là anh ngồi móc lại từng đoạn len bị xổ ra nhé - Vy thích thú cầm chiếc cardigan hồng lên đầy thích thú.

- Cứ nghĩ là vậy đi, xin lỗi em vì đã giữ nó quá lâu.

Vy chột dạ, quay sang nhìn anh:

- Anh lạ vậy?

Anh mỉm cười, cầm lấy tay Vy:

- Anh hỏi nè, em sẽ nhớ anh chứ?

Vy rụt tay lại.

- Anh đi đâu ạ?

- Ừ - Anh đáp gọn lỏn.

- Đi đâu? - Vy sốt sắng.

- Ba má anh ở bên Úc, họ gọi anh về. Với lại anh cũng có dự định sang đó học thêm về truyền thông.

- Không phải, ba mẹ anh đang ở Kiên Giang sao?

- Ngốc lắm, anh xạo đó. Đó là ngày xưa hồi anh chưa sinh ra thôi.

- Anh có trở lại không?

- Anh không biết.

- Em sẽ thế nào?

- Em tốt mà, sẽ có nhiều ông anh trai tốt cho một đứa em gái ngoan.

- Anh trai tốt ư?

Hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má của Vy

- Ừh, sẽ có nhiều người khác làm tốt vai trò anh trai hơn anh mà. Với lại, rồi một ngày nào đó, em có người yêu, em cũng sẽ chẳng cần những ông anh trai như thế này nữa đâu. Ngoan nào, đừng khóc thế chứ.

cô khóc nức nở

 Vy chẳng rõ cô khóc vì điều gì, vì anh sắp đi hay vì anh chỉ coi cô là em gái. Cô òa khóc nức nở như một đứa trẻ con bị giành mất quà. Gì thế này, buổi tối lãng mạn và đặc biệt là thế này ư. Vy úp sầm mặt xuống bàn khóc nức nở. Anh bối rối, vuốt tóc Vy đầy an ủi, cô gạt phăng tay anh ra.

"Đồ phản bội, anh không xứng với tình yêu của em" - Vy muốn hét to điều đó trước mặt anh, nhưng lòng kiêu hãnh của một cô gái khiến giọng Vy chùng lại.

- Buồn nhỉ. Qua đó anh sẽ làm gì?

- Anh sẽ lấy vợ và làm cha.

- Tham vọng của anh bé nhỏ nhỉ - Vy nhếch mép, cố nhoẻn lấy một nụ cười nhạt.

- Ừ. Xin lỗi em.

- Vì điều gì? - Vy nén lòng mình

- Vì đã làm rách áo em nhưng luôn để em phải cảm ơn anh.

Anh thật tồi tệ, giá mà anh đừng làm rách áo Vy, giá mà anh đừng xuất hiện trước mặt Vy, giá mà Vy đừng có ham mê cái vẻ thanh lịch của mảnh đất Hà thành để mà ra tận đây học trong sự lo lắng của gia đình. Hàng ngàn câu giá mà cứ quẩn quanh trong đầu Vy, khiến nước mắt Vy không thôi chảy. Anh đứng dậy nắm lấy tay Vy:

- Mình dạo một vòng quanh Hồ Gươm em nhé, anh cũng muốn giữ lại chút kỉ niệm của nơi này.

Vy miễn cưỡng đi theo anh. Lòng nặng trĩu khiến chân Vy mệt mỏi. Anh vẫn cố bắt chuyện, nhưng Vy chỉ ậm ừ trả lời qua quýt, cô chẳng còn tí tâm trạng nào để nghe những câu chuyện lúc này của anh.

Xe dừng trước xóm trọ, Vy bước xuống xe, quay phắt vào trong nhà. Anh tóm lấy tay cô, bất ngờ, Vy ôm lấy anh chặt cứng. Anh rụt rè, rồi cũng vòng tay ôm lấy cô.

- Anh trai kiểu gì mà nỡ bỏ em gái đi như thế này chứ, ít nhất cũng phải tìm lại cho em một ông anh trai khác thế chỗ chứ. Sao lại đúng vào cái lúc em muốn được yêu anh mà anh lại bỏ đi thế chứ...

- Thôi nào em gái, em gái thì vẫn được quyền yêu anh trai mà...

- Không anh em gì cả, em yêu anh...

Vy la lớn rồi chạy biến vào trong nhà, để lại anh một mình...ngõ vắng.

thu không anh


"Chào em nhé, anh sắp bay rồi, em ở lại học giỏi, mạnh khỏe và phải luôn hạnh phúc nhé. Anh trai"

Vy nhấn nút delete. Vy chẳng muốn, à không, phải là Vy cố không muốn liên quan tới anh thêm một giây phút nào nữa...Với cô thế là đã quá đủ. Anh thật quá độc ác, anh đã khước từ cái quyền yêu của Vy, chính anh đã nhen nó lên rồi vội vàng dập tắt. Với Vy, đó còn hơn cả một sự xúc phạm.

Lại một mùa thu nữa sắp qua, mùa thu thứ ba Vy ở Hà Nội và là mùa thu đầu tiên không có anh. Vy lơ đễnh, đưa tay ra ngoài khung cửa sổ, bắt lấy một làn gió, lùa khe khẽ trong lòng bàn tay.

Gió cuối thu thật lạnh, thật nhanh...anh như gió thu, mơn trớn, dấy nên trong Vy chút xúc cảm rồi khẽ khàng biến mất không dấu vết. Vy chẳng hy vọng vào sự trở lại của anh, nhưng Vy chưa sẵn sàng mở lòng cho những người khác.

Vy lấy tay với lấy chiếc cardigan màu hồng vắt vẻo trên thành ghế. Không biết anh có như mùa thu...đi rồi sẽ trở lại trọn một vòng tuần hoàn.

jemahz Tham gia ngày 12-05-2016 0
BÁO LỖI GÓP Ý