Say sóng

10-07-2014, đăng bởi vanph , được xem 320 lần

Dù chưa thể trở về thành phố ngay được nhưng nàng vẫn rất háo hức, tất bật chuẩn bị cho đám cưới đã cận kề của mình với Quân.

Từ việc nhỏ đến việc lớn, thứ gì nàng cũng muốn tự tay mua sắm và sắp xếp. Dù gì cũng là chuyện vui trăm năm của cả một đời người, tình yêu cũng không dễ mà kết thành hoa trái. Ngọt bùi, đắng cay cũng đã trải qua nhiều để cuối cùng hai con người yêu nhau cùng quyết định đi đến hôn nhân đó là một con đường dài nhiều khúc quanh thắt ruột. Dù Quân lúc nào cũng có câu cửa miệng “hôn nhân là cách giết chết tâm hồn con người ta một cách nhanh nhất và triệt để nhất”. Thì đám cưới của hai người vẫn là một ngày vui trọng đại được nhiều chờ đón. Hai trái tim đã thật sự tìm thấy nhịp đập chung, rộn ràng trong ước vọng nâng niu hạnh phúc.
 
Nàng làm hướng dẫn viên du lịch với những chuyến đi dài. Thường mối khi Quân gọi nàng thì máy luôn báo bận, cũng có khi máy báo ngoài vùng phủ sóng. Nàng vắng mặt ở thành phố như cơm bữa, thi thoảng lại xuất hiện đột ngột khiến Quân chưa kịp thích nghi thì thoáng cái nàng lại tận Sapa, Tam Đảo hoặc cũng có thể đang trên đường vào miền Tây xa lắc. Nơi mà một lập trình viên suốt ngày chỉ biết đến máy móc, tin học như Quân chưa khi nào bước đến.
 
Trong những cuộc cụng ly bia rượu, bạn bè thường trêu Quân yêu một người như chim trời. Nên suốt đời chỉ biết ngồi một chỗ ngước lên bầu trời nhìn chú chim mang mũi tên tình yêu bay tứ phía. Quân chỉ cười bảo ừ thì có người bay cũng phải có một người đứng đợi, chứ cùng dướn cánh bay đến lúc cả hai cùng rã rời thì lấy ai nâng đỡ. Dù ngoài mặt luôn tỏ ra hạnh phúc nhưng trong lòng Quân thi thoảng lại dậy lên những đợt sóng li ti buồn, nhất là những khi nàng dời xa thành phố quá lâu. Để lại mình Quân lang thang hun hút những con đường Hà Nội mỗi chiều thứ bảy. Đứng tựa cầu Long Biên, nhìn những đôi lứa qua lại trao nhau bao cái nhìn âu yếm mà Quân không còn muốn cứ đứng một chỗ để đợi con chim mái bay về. Nỗi nhớ nhung cùng chút bồn chồn khiến Quân nhiều lúc cũng muốn cất cánh bay.
 
Say sóng
 
Thành phố vốn đã rất chật chội, nhất là đối với người thích chủ nghĩa xê dịch như nàng thì thế giới của khói xe, bụi bặm, của những tòa nhà cao tầng càng trở lên ngột ngạt. Thành phố không đủ rộng dài để bao bọc trái tim thích bay nhảy của nàng. Vì thế mà nàng không bao giờ cảm thấy mệt mỏi trong những chuyến đi dài, ngay cả khi phải xa anh và những chiều cafe quán vắng ngắm mây trên trời lãng đãng trôi ngang. Nàng thương tất thảy mọi thứ thuộc về thành phố nhỏ bé của nàng. Bởi nàng thấy chúng luôn bị kìm cố, như rất muốn căng kéo, vỡ òa hoặc tan biến vào không khí mà vẫn phải giữ nguyên hình khối. Đã có lúc nàng muốn mang Quân đi thật xa thành phố, đến một nơi nào đó mà anh có thể nhìn thấy tít tắp chân trời. Để khi hai người nắm tay nhau, nhắm mắt lại cũng có thể cảm nhận được thảm cỏ xanh mềm mát đang lướt qua dưới chân và gió thênh thang quấn quýt trên hai mái đầu căng trẻ. Nhưng cuộc sống đâu dễ để mình thích điều khiển thế nào cũng được. Nàng hiểu và Quân cũng biết.
 
Nàng xoa dịu sự tù túng và ngột ngạt của thành phố bằng cách mang về thật nhiều tiếng cười trên đôi môi căng mọng, mang về hương gió lạ còn vương trên tóc mây sau mỗi cuộc hành trình. Chỉ cần nàng trở về, vui mừng gõ cửa và sà vào vòng tay nhau là Quân thấy vui, dẫu cho trước đó nàng có đi xa bao lâu chăng nữa. Căn phòng của Quân nếu không có nàng thì những ô cửa sổ ít khi được mở, lọ hoa không thêm nụ mới và trên chiếc bàn làm việc sẽ thiếu những hình vẽ ngộ nghĩnh của nàng. Nàng tươi trẻ, căng đầy sức sống đến mức nàng đi đến đâu là ở đó niềm vui nảy nở. Quân giấu nỗi khát thèm được ôm chặt nàng trong vòng tay mình mãi, giống như nhốt màu sắc và mùi hương của một bông hoa rực rỡ. Nhưng nàng có sức mạnh của sự lan tỏa và bay bổng. Quân vẫn là người đứng một chỗ mà ngóng đợi. Giống như một quy luật bất di bất dịch mà một khi đã chấp nhận nó thì đừng mất công ca thán. Nên sáng nay, anh lại để nàng đi...
 
* * *
 
Hôm nay nàng dẫn khách đi lễ chùa. Không gian tĩnh mịch làm những sôi nổi trong nàng đã dịu xuống nhiều. Khi đoàn khách vào chùa dâng hương, nàng ngồi một mình ngoài vườn chùa, bỗng nhiên thấy quạnh quẽ và cô đơn đến lạ. Cảm giác này chưa bao giờ xuất hiện trong trí óc nàng. Nàng thấy nhớ mẹ, nhớ ngày nhỏ mẹ thường dẫn nàng lên chùa, mắt mẹ buồn vời vợi khi không còn bố trên cõi đời này nữa. Thi thoảng mẹ ôm nàng khóc, mẹ dặn nàng đừng tuột khỏi tầm tay mẹ quá xa vì mẹ chẳng còn ai thân thuộc trên cõi đời này nữa. Mẹ gắn với màu áo nâu trầm buồn, những câu hát ru đau đáu. Mẹ vỗ về, chở che nàng như một báu vật. Mẹ hy sinh cả cuộc đời hiu hắt, đắng cay cho nàng khôn lớn. Đến khi nàng dời xa thị trấn nhỏ với nhiều khúc quanh xối xả mùa mưa, hanh hao mùa nắng thì mẹ mới quyết định đi bước nữa. Bởi mẹ rất sợ cô đơn và khi chỉ có một người thì không thể gọi là “gia đình” được. Lòng nàng tự nhiên trống hoác nhưng vẫn mừng cho mẹ.
 
 Nàng không hiểu nàng đang nhớ mẹ hay đang thèm có gia đình? Bởi nhiều đêm giữa xứ lạ giật mình tỉnh dậy. Nàng như bị chìm đắm vào tiếng ru của một bà mẹ nào đó đang âu yếm, vỗ về giấc ngủ cho đứa con bé bỏng. Nàng lại cất lên tiếng hát, khe khẽ, mỏng manh để rồi nhận ra rằng mình đã hai bảy tuổi. Mà đã là phụ nữ, đến một cái tuổi nhất định nào đó thì ngay cả người ngông cuồng hay nhiều tham vọng đến mức nào đi nữa cũng sẽ trỗi dậy bản năng làm mẹ. Bản năng đó giúp họ sống chậm và ý nghĩa hơn. Nàng không có nhiều tham vọng, cũng không quá yêu bản thân mình đến nỗi sợ xấu xí khi mang thai và vất vả khi chăm con mọn. Có chăng là nàng ham vui, nàng muốn được rong ruổi bằng những cuộc hành trình và chạy trốn thành phố. Bấy nhiêu làm sao mà đủ mạnh để dành giật nổi bản năng cao cả của một người phụ nữ trong nàng.
Nàng gọi điện bảo Quân:
 
-Chàng lập trình viên của em, thế anh đã  cóp đủ tiền mua nhẫn cưới chưa nào?
 
Chỉ nghe thấy tiếng gió u u ở đầu dây bên kia. Quân tắt máy và năm phút sau nàng nhận được một tin nhắn của anh “Anh đã chuẩn bị cả hoa, nến và gió biển. Đợi bất cứ lúc nào em trở về...” Nàng cười. Nàng mà cũng có lúc nghĩ đến hôn nhân ư? Nàng còn chưa chồn chân mỏi bước, chưa muốn gò bó mình vào bất cứ một luật lệ, nguyên tắc nào. Nhưng mẹ nàng thì luôn bảo gia đình là chốn về bình yên, là điểm tựa vững chắc nhất mà bất cứ một người đàn bà nào cũng cần. Mẹ còn bảo những người theo chủ nghĩa xê dịch như nàng thì càng cần một ai đó để giữ chân. Để không cho mình đi chệch hướng quỹ đạo sống, nếu đi xa quá là ngay chính bản thân cũng không nhận ra mình nữa. Có lẽ mẹ nói đúng, chỉ gia đình mới đủ sức mạnh để níu kéo nàng. Dù bản thân nàng biết sau hôn nhân có khi vẫn sẽ là những chuyến đi dài...
 
Quân đang sống trong chuỗi ngày tràn ngập niềm vui. Anh đang ngồi mơ mộng và tự lập trình cho hạnh phúc của mình. Sẽ là một đám cưới giản dị trong một nhà hàng ở bờ biển quê anh, như nàng đã từng mơ ước. Sẽ là tuần trăng mật ở một nơi nào đó thật xa trước khi quay trở về thành phố và ngập chìm trong công việc. Anh sẽ nghe thấy tiếng nàng mỗi sáng thức giấc, được ngồi ăn chung với nàng những bữa cơm đầm ấm. Và hơn hết anh muốn mình đừng phải chờ đợi nàng nhiều. Bởi người phụ nữ khi đã có gia đình chắc hẳn họ sẽ dành nhiều thời gian vun vén. Quân vui vì suy nghĩ ấy. Rồi sẽ được làm bố, có thể đêm sẽ bị đánh thức trong tiếng khóc inh ỏi của con thơ, những hôm nàng vắng nhà có thể sẽ phải tập ru con ngủ. Nhưng hôn nhân vẫn à một điều rất tuyệt.
 
Nàng dự tính đi dẫn hết tour này sẽ về nghỉ ngơi một thời gian để lo chuyện cưới xin. Sẽ phải sắp xếp lại một vài thứ trong đầu để không quá bỡ ngỡ với cuộc sống hôn nhân. Tranh thủ giờ nghỉ trưa của đoàn, nàng rẽ qua chợ Đông Ba định bụng sắm sửa vài thứ đồ làm quà lưu niệm rồi chọn mua vài mảnh vải may áo dài. Huế vốn nổi tiếng may áo dài rẻ và đẹp, lần nào dẫn đoàn đến đây, cũng có khách đòi xuống đo áo dài may nhanh, hôm sau quay lại đã xong xuôi đâu vào đấy. Nàng chọn màu hồng cho mình, màu mận chín cho mẹ và màu đỏ thắm cho em gái. Mua một chiếc caravat đỏ sọc trắng và đôi giày đen bóng cho Quân. Lúc định quay ra thì nàng va phải M giữa sạp giầy lộn xộn, chen chúc người mua. Nàng và M nhìn nhau, thoáng chút ngỡ ngàng, rồi M cười với nàng thân thiện như thể đã quen nhau lâu lắm. Sau này, đôi khi ngồi bên ô cửa kính xe trong mỗi chuyến đi dài, nàng lại tự hỏi tại sao lại gặp M đúng vào ngày đi chọn mua đồ cưới. Sao không phải là trước khi nàng nói với Quân về hôn nhân hay sau khi nàng đã là vợ, làm dâu với hàng trăm, hàng nghìn giằng buộc. Tại sao M lại đến vào lúc đó để làm trái tim nàng bỗng nhiên rung động.
 
M thu hút nàng bởi dáng vẻ phong trần hiện ra trong ánh mắt vừa thẳm sâu vừa hoang dại, khuôn mặt sạm nắng, mái tóc xoăn bồng bềnh và bộ quần áo trông bùi bụi. M cười, nàng mềm nhũn bởi nụ cười rạng rỡ đến mê hồn ấy. M bỏ gọn đôi giày được gói ghém kỹ vào trong ba lô, đi chầm chậm theo nàng. Không nhớ bằng cách nào đó nàng và M đã bắt chuyện nhau một cách cởi mở, dễ dàng. Lúc gần hết giờ nghỉ trưa của đoàn, nàng định về thì M ngỏ ý mời nàng một tách cafe. Đến đây nhiều nhưng cafe ở Huế thì nàng chưa từng thưởng thức, đấy là lý do để nàng gật đầu nhận lời. Cafe quán vắng, M nói anh là họa sỹ, nay đây mai đó đâu cũng là nhà mà quê hương thì trải rộng bốn phương. Nàng cười bảo:
 
-Anh đã đến Sapa vào mùa đông? Lạnh nhỉ, buốt cóng đến từng sợi tóc.
-Vậy là em đã đi đến đó một mình? Nếu có một người nắm chặt tay em, thì em sẽ không còn thấy lạnh.
-Thế còn anh thấy Sapa thế nào?
 
M bật cười:
 
-Như em. Vẫn lạnh.
 
Rồi bỗng nhiên Huế đổ mưa, mưa Huế thường đỏng đảnh, thất thường như một nàng thiếu nữ đang đắm chìm trong yêu thương, hờn giận. M đưa nàng về bằng chiếc ô bạc màu luôn có sẵn trong chiếc ba lô cũng đã bạc màu mưa nắng. Đường từ khu chợ Đông Ba về khách sạn nơi đoàn khách nghỉ ngơi nàng đã từng đi nhiều lần những sao hôm nay bỗng nhiên thấy gần quá, giá xa hơn một chút cũng không sao. Nàng mời anh ở lại đoàn cùng thăm quan Đại Nội và  miệt vườn. M luôn đứng sau đám đông nhìn ngắm nàng hướng dẫn du khách một cách tận tình, dí dỏm, hoạt bát và cũng không kém dịu dàng. Buổi tối, Huế lại mưa, đoàn khách sau một ngày dài đi bộ mỏi rã rời đã về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị cho hành trình tiếp theo vào sáng sớm hôm sau. M lại nhắn tin rủ nàng “cafe nhé!”.
 
-Lần đầu đứng trước biển cảm giác của em thế nào?
 
Nàng hít một hơi dài, tay di di trán nghĩ ngợi:
 
-Nói chung là... choáng ngợp và... thấy mình bé nhỏ.
-Nhưng dẫu sao hoàng hôn ở biển cũng đỡ buồn hơn nhiều khi đứng một mình ngắm hoàng hôn ở miền Tây sông nước. Cảm giác ấy thật tệ đúng không em?
-Không thể nào! Hoàng hôn ở biển mênh mông như nỗi buồn loang ra không có điểm dừng. Em dám cá là cứ mười người thì bảy người sẽ có cùng cảm giác như em.
-Chắc không?
-Chắc!
 
Cả hai cùng bật cười, cafe sóng sánh, mưa dìu dịu và lành lạnh. Hai vai nàng bỗng run lên, nàng muốn nép vào vòng ôm của một người đàn ông nào đó cho bớt lạnh, nhưng lại không phải là Quân và dĩ nhiên chưa thể là M. Thoáng chút buồn khi nàng nhớ ra dường như giữa nàng và Quân chưa có một cuộc đối thoại nào sôi nổi, thú vị như bây giờ khi ngồi bên M- một người đàn ông không quen thân nhưng chưa hẳn là xa lạ. M đổi chỗ để chắn gió cho nàng và ái ngại vì chẳng có chiếc áo dài nào để khoác cho nàng đỡ lạnh. Nàng cười bảo “thế là đã đủ ấm rồi”. Cả hai lại ngồi nhìn màn mưa, M hỏi:
 
-Sau chuyến này em lại đi tour ở đâu?
-Em chưa biết. Có thể là biển, có thể là rừng cũng có thể là miền Tây sông nước. Còn anh?
-Về Sài Gòn. Bao giờ giữa các cuộc hành trình cũng quay về Sài Gòn vài buổi.
-Có người chờ anh ở đó sao?
M chỉ cười và im lặng.
 
* * *
 
Nàng kể tất cả với mẹ. Mẹ nàng thở dài qua điện thoại:
 
-Mẹ chắc nó chỉ là thứ tình cảm na ná tình yêu thôi. Hai con người cùng chủ nghĩa xê dịch thì làm sao tạo nên một gia đình. Rồi tuổi trẻ cũng đi qua, khi đó con thấy mỏi mệt rã rời, liệu một người đàn ông nay đây mai đó có mang lại bến đỗ bình yên cho con không? Hãy suy nghĩ kĩ trước khi đánh đổi một thứ lâu bền để lấy về ngộ nhận và ảo tưởng.
 
Những lí lẽ của mẹ bao giờ cũng khiến nàng phải điên đầu suy nghĩ. Rồi ngày mai đoàn sẽ về Hà Nội. Một người đàn ông, một đám cưới và rất nhiều dự định đang chờ nàng ở đó. Nàng giật mình khi nhớ ra vẫn chưa chuẩn bị và sắp xếp được gì cho cuộc sống hôn nhân. Trái lại, mọi thứ còn đang rối tung lên một cách mất kiểm soát. M lại nhắn tin hẹn nàng cafe. Nàng suy nghĩ hồi lâu rồi nhắn lại từ chối và cài số máy của M vào danh sách hạn chế. Hôm nay nàng mới thấy thật sự mệt mỏi, hai khớp chân nhức buốt. Khi xõa tóc, thả mình nằm xuống giường, nàng chợt nhớ ra đôi giày mà M mua hôm đó là một đôi giầy nữ kiểu trẻ trung đang được các cô gái ưa chuộng. Rồi M sẽ quay về Sài Gòn, nàng nghĩ vậy, khẽ mỉm cười rồi chìm vào giấc ngủ.
 
Sáng sớm Quân gọi điện bảo:
 
-Em không về nhanh để chụp ảnh cưới là hoa cải vàng hết mùa rồi đấy. Mà từ giờ đến lúc cưới, em phải tẩm bổ cho béo lên vì khi đặt nhẫn cưới cho em anh đã đặt rộng hơn một chút.
-Anh đang mạo hiểm đấy. Nếu phải đi đổi nhẫn cưới thì xui lắm đấy.
-Lo gì, em cứ nghỉ việc ở nhà, anh nấu cơm chăm cho nửa tháng thì sẽ béo đẹp hơn lên nhiều đấy.
-Chắc không?
-Chắc chắn!
 
Đó phải chăng là sự ấm áp của gia đình, là thứ mà mẹ nàng vốn rất tôn thờ. Nghĩ đến cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên giữa nàng và M bỗng nàng thấy nó thừa thãi và vô duyên quá. Chút nữa thì nàng đã quên mất một người đã luôn đợi nàng trở về thành phố sau những chuyến đi dài. Quên mất có một người yêu nàng nhiều đến mức chấp nhận và hy sinh cho nàng nhiều thứ. Phải rồi! Bây giờ đã là cuối mùa hoa cải vàng, nàng nhất định phải về nhanh còn kịp ra ngoại thành chụp ảnh cưới. Quân bảo đã thuê người trang điểm và chụp ảnh, sẽ biến nàng thành cô thiếu nữ thôn quê với quần lãnh, áo bà ba trắng. Nàng thầm nghĩ chắc mình trông sẽ dịu dàng lắm đấy.
Nàng trở về thành phố. Vẫn ngột ngạt và chen lấn, vẫn những ô kính giăng giăng thành phiên bản mỗi khuân mặt người lướt qua nó. Nàng lại thấy rất rõ mọi thứ nơi đây như đang muốn căng cựa, quẫy đạp và rạn nứt, nhưng rút cục mọi thứ vẫn giữ nguyên hình thể và ở đúng vị trí nó vốn có. Chỉ có nàng vẫn còn hơi chênh vênh, mông lung như trở về sau một cơn say sóng ngoài biển cả. Nhưng rồi mọi thứ chắc sẽ qua nhanh khi biết rằng Quân đang chờ nàng bên ô cửa sổ tầng 2 khu chung cư như mọi bận. Nàng dừng lại dưới chân cầu thang, hít thật sâu, bước chầm chậm từng bậc một. Khi dừng lại bên cánh cửa, nàng dùng những ngón măng gõ nhẹ rồi ùa vào lòng Quân như gió ấm. 
vanph Tham gia ngày 12-05-2016 0
BÁO LỖI GÓP Ý